|
– Quen biết anh một chiều thu thơ nhạc, Hồn Bolsa nức nở khúc ly hương. Tay trong tay kết tình quê vững mạnh, Nguyện cùng nhau chung ước vọng lên đường. – Dành độc lập, tự do, xây hạnh phúc, Quê hương mình: Việt Nam ấm tình thân. Vầng trăng xưa hết sầu đơn chia cách, Bởi có Anh, người chiến sĩ ân cần. – Nửa thế kỷ chất chồng thơ tranh đấu, Nối con đường phục quốc Tổ Tiên ta. Cùng vững chí đuổi quân thù tàn bạo, Bút thần vung quyết khôi phục sơn hà. – Dòng tâm huyết gửi “Quê Hương Nước Mắt” * Nguyện hiến thân dâng lên Mẹ Việt Nam. Thơ trong sáng, ý thơ đầy chất lửa, Viết bằng tim, quyết diệt lũ hung tàn. – Từ phương xa, với tấm lòng cảm phục, Cám ơn Anh, người chiến sĩ say mê: Làm “Văn Hóa” tô mầu cờ Tổ Quốc, Là Quốc-Nam, Thi Sĩ Ngát Tình Quê. (thơ Chúc Anh)
Con thưa Cha bao năm rồi xa xứ, Đời còn gì cho một kiếp lưu vong. Con giam thân trong vạn nỗi tủi buồn. Quê hương đó xa nửa vòng trái đất. (Nói với Cha – thơ Quốc Nam – QHNM trang 46)
Từ lâu, tôi vẫn say mê thơ Quốc-Nam và tìm đọc trên báo chí, nhưng mãi đến mùa thu 1998, tôi mới được hân hạnh quen biết Thi Sĩ trong buổi “thơ nhạc chiều thu” do Thi Sĩ Hoàng Duy & Thi Đàn Hương Việt tổ chức tại Bolsa, Thủ Đô Tị Nạn Little Saigon, miền Nam California. Sau khi nghe những lời phát biểu cảm tưởng hùng hồn của Thi Sĩ Quốc Nam, nhất là được thưởng lãm những dòng thơ đầy nhiệt huyết yêu quê hương, yêu dân tộc của Ông qua giọng ngâm truyền cảm, điêu luyện của nhà thơ/nghệ sĩ Hà Phương, tôi càng âm thầm mến mộ Thi Sĩ Quốc-Nam nhiều hơn. Do đó, tôi đã mạnh dạn đến chào hỏi Thi Sĩ và được Ông đón tiếp rất niềm nở. Ngày hôm sau, tôi viết đôi dòng gởi tặng Thi Sĩ Quốc-Nam như sau: Hội ngộ sơ giao qúi hóa thay! Nhà Thơ hiện diện tận phương này…. . “Thủ đô tị nạn” ngàn lưu luyến, Thi Sĩ Quốc-Nam thơ tuyệt hay. (Mùa Thu 1998) Cảm kích trước tấm lòng chân thật và can đảm dám “múa rìu qua mắt thợ” của tôi, Ông đã sốt sắng gửi báo chí, sách vở, tài liệu về những sinh hoạt văn hóa của Ông cho tôi thưởng thức. Đồng thời, Thi Sĩ khuyến khích tôi bước vào con đường sáng tác thi ca tại hải ngoại. Ông đã tận tình đăng những bài thơ chưa được mấy ai biết đến của tôi trên báo Đông Phương. Ân tình này tôi ghi nhớ mãi. Thấm thoát thời gian quá chín năm… Hôm nay, tôi càng xúc động hơn khi nhận lá thư của Thi Sĩ Quốc-Nam (Tổng Giám Đốc Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương & Sàigòn Radio Broadcasting System – Seattle) mời tôi viết đôi dòng cảm nghĩ về Tác Phẩm & Tác Giả Quốc Nam, để đánh dấu “Nửa thế kỷ Thơ Quốc Nam”.
Thú thật cùng quý vị, tôi không dám nhận hân hạnh này. Bởi vì Thi Sĩ Quốc Nam, ai ai cũng biết, là một Thi Văn Sĩ tài hoa, tiếng tăm lừng lẫy: Một thiên tài của Thi Ca, Một Chiến Sĩ Văn Hóa Việt Nam… Thi Sĩ đã được biết bao người khâm phục tài năng, mến mộ tâm hồn. Từ bậc thượng lưu, trí thức, khoa bảng, văn nghệ sĩ, qúy vị lãnh đạo các Tôn Giáo, đến những thuyền nhân ly hương khốn khổ. . . Thi Sĩ là người được Trời sinh ra để sống cho Quê Hương, Dân Tộc Việt Nam. Bằng “cây bút thần” của mình, suốt nửa thế kỷ, Thi Sĩ đã miệt mài đấu tranh chống Cộng không ngừng nghỉ, qua những dòng thơ văn trữ tình, tha thiết, thủy chung: * Với Quê Hương: Ta gọi tên Mẹ nhiều đêm tuyết đổ, Nước mắt lưu vong ray rứt lòng nhau. Đời thi nhân vấn tang trắng cúi đầu, Vắt máu tim thành thơ dâng Tổ Quốc (Đưa Mẹ về quê hương – QHNM – trang 54)
* Với người dân Việt hiền hòa, nghèo khổ cùng dòng máu đỏ, da vàng: Thơ đã chảy trăm ngàn con suối lệ Ta thề nguyền chôn chặt khối tình riêng……… * Và: Nếu ai hỏi tôi nơi nào địa chỉ? Đã qua nửa vòng trái đất đau thương…… . . . . . . Địa chỉ tôi là góc đời ảo mị, Mãi lang thang tìm một chốn ủi an. Óc tim tôi in hình bóng xóm làng, Nắng cổ tích trên dậu tre, hoa, bướm. Xin hãy cho tôi tình quê thắm đượm, Địa chỉ tôi là một mái tranh nghèo. (Địa chỉ tôi – NTQH – trang 22) * Với người em gái Việt Nam: Anh gửi về em ngàn dòng huyết lệ, Quê hương ngục tù. Đêm mãi thở than. Anh ra đi. Trái khô nứt võ vàng. Em tôi vẫn trong khổ đau chất ngất . . . . . . Tin em chết trong khó nghèo đói lả, Như triệu đồng bào nhắm mắt uất hờn. Anh khóc bàng hoàng giữa nỗi cô đơn, Thương em gái Việt Nam, cơn mộng dữ. Em thương mến, hãy yên trong giấc ngủ, Quê hương mình vẫn nghèo đói nát tan. Đã mấy chục năm khổ nhục trăm đàng, Anh quyết giữ một lòng yêu Tổ Quốc. (Thương về em gái Việt Nam – NTQH – trang 65) · Với tình đồng nghiệp, bằng hữu: Em hãy ngủ yên, rừng đã khép, Cuộc đời là một chuỗi đêm đen. Có em vào cõi văn, thêm đẹp, Như một hình dung mái tóc huyền. . . . . . . Buổi chiều tôi được tin em mất, Viên đạn oan khiên xé nát tim. . . . . . . Giọt lệ cho em. Thôi vĩnh biệt. Quê hương còn đó nỗi đêm tàn. Những lời em viết bao trang giấy, “Nửa cánh thiên đường” bốc cháy tan. . . . . . . Tôi và bằng hữu cùng nhau thắp Ngọn nến cho hồng tên tuổi Chuyên. (Giọt lệ cho Giòng Văn Nữ Lê Thao Chuyên – NTQH – trang 39)
Đọc những Tác Phẩm Văn Học Nghệ Thuật: “Quê Hương Nước Mắt” và “Người Tình Quê Hương” của Thi Sĩ Quốc Nam, tôi không ngăn được dòng lệ. Thơ của Thi Sĩ đã sưởi ấm tâm hồn tôi vô ngần, đã cho tôi biết bao nguồn hy vọng, can đảm trước những thử thách đầy cam go, khổ nhục của cuộc đời. Vì vậy, tôi mạo muội viết lên tiếng nói của mình, mặc dù nhỏ bé. Tôi cảm thấy phải có bổn phận phần nào đền đáp lại ơn nuôi dưỡng tinh thần tôi của Thi Sĩ. Tôi nghĩ phải có trách nhiệm nhiều ít để cùng Thi Sĩ xoa dịu nỗi sầu đau của Mẹ Việt Nam. Tôi rất yêu thích thơ văn, âm nhạc, nghệ thuật. Đặc biệt thơ văn của Thi Sĩ Quốc Nam. Từ lâu nay, tôi đã sưu tầm rất nhiều tác phẩm và những Tác Phẩm Văn Học Nghệ Thuật như “Quê Hương Nước Mắt” & “Người Tình Quê Hương” của Thi Sĩ Quốc Nam không thể thiếu trong “tủ sách gia đình” của tôi. Xin qúi bạn trẻ Việt Nam cũng cho tôi được cùng Thi Sĩ Quốc Nam trở về Quê Cha đất Tổ : Hỡi những người tuổi trẻ, Hãy nghe tiếng tim tôi. Hãy giúp tôi trở lại, Việt Nam – Quê Hương ơi! (Kẻ đào ngũ của quê hương khổ đau – QHNM – trang 22) Kính chúc Thi Sĩ Quốc-Nam dồi dào sức khỏe, tràn đầy Hồng Ân Thiên Chúa trên con đường phụng sự Quê Hương và nền Văn Hóa Dân Tộc Việt Nam.
Los Angeles , ngày 25 tháng 11 năm 2007 CHÚC ANH
|