Đảo chính 11/1963: Sự thật Kẻ chủ mưu giết TT Diệm & Cố Vấn Nhu!!!
Ngày Hôm Sau của Cuộc Chính Biến – *Đặng Kim Thu.
Ban Biên Tập: Bài viết trình bày các dữ kiện liên quan đến ngày
hôm sau của cuộc chính biến 1-11-1963.
Xin dành quyền nhận xét các nhân vật lịch sử cho quý vị độc giả.-
Phần I – Mã Tuyên: Người cho ông Diệm và ông Nhu tá túc trong
đêm 1 rạng sáng 2 tháng 11 năm 1963 nói gì?
Lời người viết:
Dưới đây là chi tiết đêm cuối cùng của Tổng Thống Diệm và ông
Nhu do lời tự thuật của chính ông Mã Tuyên. Phần này được đăng
trên các báo Hoa Ngữ tại Đài Loan và được ký giả Đào Thị Khánh
dịch ra Việt Ngữ trên báo “Tay Phải”, phát hành ngày 1-11-1984 tại
Hồng Kông mà người viết đã sưu tập được.
Nguyên văn bài báo:

2.-
Ngày 1-11-1963 vào khoảng 5 giờ chiều, cả khu vực Saigon và Chợ
Lớn đều có lệnh giới nghiêm. Trên các ngả đường trọng yếu, chiến
xa tuần tiễu ngang dọc, trong khi tiếng súng nổ đì đùng ở hướng
Saigon. Lúc đó, tôi đang ở trong nhà, đường Đốc Phủ Thoại. Cả
nhà đang nghe “radio” thì điện thoại reo vang. Tôi nhắc điện thoại
lên thì có tiếng người hỏi:
– Có phải ông bang trưởng đó không?
– Dạ phải.
Tiếng người đầu dây tiếp tục:
– Tôi là Nguyễn Phú Hải, Đô Trưởng Saigon. Thủ đô vẫn ở trong
vòng kiểm soát của chính phủ. Ông hãy lái xe đến Trụ Sở Thanh
Niên Cộng Hoà ở Quận 5. Tôi có chuyện cần nói với ông. Càng
nhanh càng tốt.
Sở dĩ ông Hải gọi tôi giờ này vì lúc đó tôi là Đoàn Trưởng Thanh
Niên Cộng Hòa Quận 5.
Không kịp sửa soạn, tôi liền kêu tài xế lái xe đưa tôi đến nơi hẹn.
Nơi đây ở khu Đại Thế Giới cũ, đường Đồng Khánh, Chợ Lớn. Đến
nơi tôi mới biết không có mặt của ông Đô Trưởng Nguyễn Phú Hải,
do đó tôi đành ngồi chờ trong lòng đầy sốt ruột lẫn hồi hộp. Hơn 6
giờ chiều, tôi mới thấy có mấy chiếc xe hơi chạy đến. Ông Hải
bước xuống cùng với vài người khác trang bị nhiều súng ống. Ông
Hải ra lệnh mọi người ra ngoài và tiến tới tôi nói nhỏ là có việc
quan trọng cần đến sự giúp đỡ của tôi: – Tổng Thống muốn đến
nhà ông qua đêm để lánh nạn. Ông thấy có trở ngại gì không?
(XEM TIẾP TRONG ATTACHMENTS KÈM THEO)
Tôi không cần đắn đo, suy nghĩ, vì tôi thấy không còn chọn lựa nào
khác hơn là đồng ý, mặc dù ngay từ phút dầu tiên khi nhận được
điện thoại, tôi đã linh cảm đến việc này, cũng như những điều lo
ngại về những liên luỵ có thể xảy đến cho cả gia đình tôi sau này.
Tuy vậy, tôi vẫn tự nhủ, mình là người Hoa Kiều sinh sống trên đất
nước VN, mình phải có bổn phận làm những gì có thể được khi
Tổng Thống cần đến. Đó là vấn đề đạo đức làm người. Ngô Tổng
Thống là người rất chống Cộng. Tính mạng của vị nguyên thủ quốc
gia đang lâm nguy khiến tôi không thể nào đóng cửa, quay mặt lại
với người. Tôi không thể nào làm được việc “cầm đá ném vào một
người đã sa xuống giếng”. Điều đó thật là hèn khiến tôi không thể
3.-
nào làm được. Huống chi người đó lại là Tổng Thống mà tôi đang là
công dân. Nghĩ vậy nên sau khi nhận lời với ông Đô Trưởng
Nguyễn Phú Hải, tôi liền lên xe quay về nhà để sửa soạn đón tiếp
Tổng Thống.
7:30 tối, hai chiếc xe “Citroen” nhỏ ngừng trước nhà tôi. Từ trên xe
bước xuống là một người thấp và mập mặc áo linh mục bước vào,
cùng vài người cận vệ đi gần. Đó là Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Ông Ngô Đình Nhu đi sau cùng, cao và gầy, mặc áo sơ mi thường.
Tất cả có 8 người. Sáu người kia là ông Đô Trưởng Nguyễn Phú
Hải, sĩ quan tuỳ viên Đỗ Thọ và 4 nhân viên an ninh bảo vệ Tổng
Thống.
Tổng Thống Diệm và ông Nhu tỏ ra bình tĩnh bước vào nhà, sau đó
lên phòng nghỉ ngơi. Ông Đô Trưởng ra về lúc 9 giờ tối. Khi tôi
chưa biết lựa lời gì để an ủi Tổng thống và ông Nhu, thì Tổng
Thống bước ra, trấn an tôi:
– Ông Mã Tuyên hãy yên tâm. Tình hình rất khẩn trương nhưng
không đến nỗi nguy ngập. Không có gì phiền luỵ đến ông đâu.
– Thưa Tổng Thống, tôi chấp nhận hậu quả.
Tôi hỏi hai ông có cần dùng gì không thì được biết tất cả đã ăn tối.
Đến 1 giờ, hai ông quay lại phòng, thay quần áo, nghỉ ngơi chừng
hơn một tiếng đồng hồ. Tôi lo âu, đứng ngồi không yên, thầm cầu
nguyện cho Tổng Thống và ông Nhu tai qua nạn khỏi.
Lúc 12 giờ khuya, tức là sang ngày 2 tháng 11 năm 1963, Tổng
Thống thức dậy, ôm ra một mớ giấy tờ đưa cho tôi, bảo đừng xé cứ
để nguyên đem ra sau bếp đốt. Khi tôi trở lại sau khi đốt xong,
Tổng Thống Diệm hỏi tôi trong nhà có bao nhiêu điện thoại.
– Thưa Tổng Thống, trên lầu một, dưới nhà một, bắt song song.
Tổng Thống dặn tôi đứng cạnh điện thoại dưới nhà đừng cho ai
đền gần, rồi bước lên lầu sửa dụng điện thoại còn lại nói chuyện
với ai đó mà tôi không rõ. Tôi rất cảm động đứng giữ điện thoại vì
được Tổng Thống tin tưởng. Từ 12 giờ đêm đến 5 giờ sáng, điện
thoại nhà tôi reo vang liên tục. Sau 5 giờ, Tổng Thống bước xuống
lầu. Nhìn sắc diện Tổng Thống, tôi đoán chừng tình hình tuyệt vọng
lắm rồi, trong khi tôi nghe tiếng súng chỉ còn thưa thớt. Tổng
4.-
Thống cho biết Lực Lượng Phòng Vệ Phủ Tổng Thống đã không
còn kháng cự.
Sau khi hai ông ngồi cầu nguyện, tôi ngồi cùng bàn với 2 ông và
Đại Úy Đỗ Thọ dùng bữa ăn sáng, bữa điểm tâm cuối cùng của một
vị Tổng Thống và bào đệ của ông, cũng là cố vấn cho ông. Tuy tình thế có vẻ tuyệt vọng, nhưng 2 ông vẫn giữ được tỉnh táo. Tôi nghe ông Nhu bàn với ông Diệm rằng mỗi người sẽ đi một ngả. Tổng
Thống Diệm sẽ xuống miền Tây với Tướng Huỳnh Văn Cao, còn
ông Nhu sẽ lên Đà Lạt cùng với 3 con đang ở trên đó, rồi sẽ đi
Pleiku với Tướng Nguyễn Khánh. Nếu một trong hai nguời bị bắt thì phe đảo chánh sẽ không dám giết.
Tổng Thống Diệm nói:
– Chú bị dân chúng ghét lắm, vì thế họ sẽ giết chú. Ở lại với tôi, tôi sẽ che chở cho chú. Chúng ta sống chung với nhau mấy năm, bây giờ là giây phút quyết liệt không nên xa nhau.
Sau khi dùng xong bữa sáng, Tổng Thống hỏi tôi:
– Nhà thờ lớn nhứt Chợ Lớn có ở gần đây không? Ông có biết chỗ
không?
– Thưa Tổng Thống, ở ngay sau nhà tôi.
Tổng Thống cho biết cần đi ngay đến đó. Ông bảo tôi lấy một bộ Âu phuc cho ông để thay thế bộ áo nhà dòng. Sau đó, ông bảo gọi xe chở hai anh em ông đến nhà thờ Thánh Tâm ở đường Học Lạc.
Tổng Thống Diệm nói:
– Ông Tuyên, nên ở nhà, đùng đi theo chúng tôi vì sẽ bất tiện cho
ông. Tôi quyết định như vậy.
Để tránh sự tò mò của người chung quanh, tôi gọi điện thoại cho
một người thân để mượn chiếc xe đưa ông tới nhà thờ.
Trước khi ra cửa, Tổng Thống quay lại ôm lấy tôi và nói:
– Ông đừng đưa tôi ra cửa. Ông rất tốt, tôi cảm động lắm. Cám ơn
ông và gia đình của ông.
Sau đó, hai ông và ông Tuỳ Viên Đỗ Thọ lên xe đi đến nhà thờ. Suốt đời tôi sẽ chẳng bao giờ quên hình ảnh ấy.
5.-
Sau đó chẳng bao lâu, môt người quen hớt hải chạy đến báo tin
cho tôi hay rằng văn phòng công ty của tôi đang bị quân đội bao
vây, cá nhân tôi đang bị truy lùng. Vì thế, tôi phải ra khỏi nhà ngay
lập tức. Tôi vội vã lên taxi đi thẳng xuống Saigon đến nhà một
người bà con để trốn tránh.
Lực lương hai bên đang giao tranh.
Khoảng 1 giờ sau, gia đình của tôi đã báo tin cho tôi biết rằng quân đội đã bao vây nhà, lục soát khắp nơi để tìm bắt tôi. Giờ đây, đải phát thanh đang phát những lời ca tụng Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng và loan báo Ngô triều đã sụp đổ. Vài giờ sau có tin ông Ngô Đình Diệm và ông Nhu đã tự sát. Tôi nghe mà trong lòng vẫn ngờ, vẫn hy vọng là chuyện không phải. Đến ngày 6 tháng 11 năm 1963,
Tổng Nha Cảnh Sát đã cho người đến bắt tôi ngay tại nhà bà con
mà tôi đang tạm trú. Tôi bị tống giam, lãnh đủ hậu quả vì việc tôi đã làm. Trải qua 3 năm bị giam cầm, tôi chịu biết bao cực hình, kể cả thỉnh thoảng cũng bị tra tấn, hành hạ. Ngày 3-1-1966, tôi mới được thả ra.
Năm 1975, sau khi CS cưỡng chiếm miến Nam, tôi lại bị bắt một lần nữa và ở tù 4 tháng rồi mới được tha. Ba tháng sau, tôi bị bắt trở lại, ở tù thêm 4 năm nữa. Hơn 7 năm tù tội, chỉ để hai chế độ hỏi tôi có mỗi một câu:
– Tại sao hai ông Diệm-Nhu lại tới nhà ông lánh nạn? Liên hệ bí mật
như thế nào?
Cũng với câu hỏi này, năm 1971 một ký giả của báo “Times” cũng
hỏi tôi và yêu cầu tôi kể lại những gì ông Diệm và ông Nhu bàn luận trong đêm hai ông ở nhà tôi. Tôi đã từ chối vì hoàn cảnh lúc đó không thuận lợi cho tôi nói lên nững gì tôi kể ngày hôm nay.
Nay sau khi trải qua bao nhiêu giông tố của cuộc đời, sau khi đoàn
tụ với gia đình ở Đài Loan, tôi mới dám kể lại một sự thật về một
đêm không bao giờ phai nhòa trong ký ức của tôi.
Phần II.-
(TCDV đã đăng bài viết của người lính thiết giáp này ngày
09.11.2022, đính kèm để qúy độc giả tham khảo)
Một nhân chứng rất quan trọng, hiện đang ở Melbourne, Australia,
cho biết ông là người lính kỵ binh đi trên chiếc M113 chở ông Diệm và ông Nhu, từ nhà thờ Thánh Tâm (của cha Tam) ở đường Học Lạc, Chợ Lớn về Bộ TTM. Vì thế ông dã chứng kiến những sự kiện xảy ra cho ông Diệm và ông Nhu.
Câu chuyện do ông kể lại có vẻ hợp lý và khả tín hơn cả. Theo nhân
chứng này thì ngày 1-11-63, chi đoàn Thiết Giáp của ông được lệnh
vào Saigon để tăng cường bảo vệ Thủ Đô. Ở đây, chi đoàn đã được
chia làm 2 toán. Một hợp lực với đơn vị bạn bao vây dinh Độc Lập,
trong khi toán còn lại làm vòng đai an ninh cho Bộ Tổng Tham Mưu.
Nhân chứng nằm trong toán 2.
Sáng ngày 2-11-63, khoảng 6:15, toán của ông được lệnh di chuyển
ra khỏi BTTM. Khi vừa ra khỏi cổng chính (cổng số 1) thì thấy có 3 chiếc xe Jeep đang chờ. Chiếc thứ nhứt có tướng Mai Hữu Xuân và 3 cận vệ. Chiếc thứ hai chở Đại Tá Dương Ngọc Lám, Thiếu Tá
Dương Hiếu Nghiã, Đại Úy Nguyễn Văn Nhung. Chiếc thứ ba chở
Đại Tá Nguyễn Văn Quan, Đại Uý Phan Hoà Hiệp, và 2 nguời lính.
Sau đó, 2 chiếc M113 (nhân chứng ngồi xe thứ hai) cùng 2 GMG đầy lính, với trang bị đầy đủ, được lệnh theo 3 xe Jeep trên. Khi đến Chợ Lớn, gần nhà thờ cha Tam ở số 25 đường Học Lạc, các xe chạy chậm lại. Binh sĩ trên xe được lệnh nhảy xuống. Một số bố trí chung quanh, một số còn lại bố trí vòng ngoài.
Xe Tướng Xuân chạy một vòng, rồi đậu lại bên kia đường. Sau cái
phất tay của Đại Tá Dương Ngọc Lắm, Th/T Nghiã, Đ/U Nhung, Đ/U Phan Hoà Hiệp nhảy xuống xe. Đại Tá Lắm ngoắc xe M113, có chở theo nhân chứng, đi theo. Khi cách Đ/T Lắm khoảng 2, 3 m, nhân chứng thấy có 4 người từ trong nhà thò đi ra. Người đi đầu là Tổng Thống Diệm, kếsau là ông Nhu, tuỳ viên Thọ,..Đại Tá Lắm đến chào ông Diệm:
– Thừa lệnh Trung Tướng Chủ Tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách
Mạng, chúng tôi đến đón cụ và ông cố vấn.
Ông Diệm hỏi:
– Ông Đôn và ông Minh đâu hỉ?
– Thưa cụ, hai ông còn đang bận việc ỏ BTTM. Đ/T Lắm trả lời.
– Thôi được, tôi cùng ông cố vấn đi cùng xe với ông.
Đ/T Lắm quay người lại chỉ vào xe M113 và nói:
6.-
– Thưa cụ, xin cụ lên xe này cho.
Ông Nhu khẽ cau mày lên tiếng:
– Không thể đón Tổng Thống bằng một chiếc xe như vậy. Để tôi liên lạc với ông Đôn và ông Đính xem.
– Tôi không biết. Đây là lệnh của Trung Tưóng chủ tịch. Đại Tá Lắm khẽ nhún vai.
Đại Úy Nhung liền oang oang:
– Xin mời 2 ông lên xe ngay đi cho.
Mặt đỏ bừng mặt đỏ bừng, ông Nhu quyết liệt:
– Không được, để tôi hỏi ông Minh, ông Đôn. Tôi đi xe nào cũng
đưọc, nhưng còn Tổng Thống…
Đại Uý Nhung:
– Ở đây không còn Tổng Thống nào cả.
Sau khi nói, ông Nhung bảo 2 quân nhân chạy đến gần đẩy 2 ông
lên xe và đóng cửa lại.
Đoàn xe lăn bánh, nhưng khi đi hết đường Nguyễn Trãi vào đường
Võ Tánh, trước cửa Nha Cảnh Sát, thì đoàn xe ngừng lại. (Tổng Nha
này đã bị chiếm từ ngày hôm trước nên không còn một Cảnh Sát
nào lui tới. Chung quanh trại là binh sĩ của Sư Đoàn 5 BB của Đại
Tá Nguyễn Văn Thiệu đang canh gác rất cản mật.)
Đ/T Nguyễn Văn Quan từ trên xe Jeep nhảy xuống, bảo các binh sĩ
trên xe M113 (chở ông Diệm và ông Nhu) xuống. Bảy binh sĩ đã
xuống xe, trừ tài xế và một xạ thủ còn lại. Xe được lệnh chạy vào
Tổng Nha Cảnh Sát.
Khoảng gần nửa giờ sau, chiếc M113 lại từ trong Tổng Nha CS chạy ra. Các binh sĩ lại được lệnh lên xe. Xe chạy ngược đường Võ Tánh trở lại đường Công Hoà. Nhân dịp này, nhân chứng hỏi người xa thủ:
– Ông Diệm và ông Nhu đâu?
– Ở dưới hầm xe.
7.-
– Sao rồi?
– Dường như ông Nhu đã chết.
– Còn ông Diệm?
– Ông Diệm cũng bị đè cổ ra, bị trói thúc ké, rồi bị ném vào hầm xe.
– Chết hay sống?
– Không biết.
Xe qua khỏi đường Pétrus Ký rồi quẹo phải vào đường Hồng Thập
Tự thì gặp lại 2 xe Jeep và 2 xe chở binh lính lúc xuất hành. Xe Đ/T
Lắm đi đầu, xe thứ 2 có Đ/U Nhung. Khi đến bên hông bệnh viện Từ Dũ thì xe ngừng lại vì thấy xe của Tướng Xuân chạy ngược chiều.
Trong lúc này, rất đông dân chúng túa ra 2 bên đường xem.
Tướng Xuân nhìn Đ/U Nhung rồi đưa ngón 2 ngón tay của bàn tay
trái lên 2 lần. Sau đó, ông ta đưa ngón tay trỏ của bàn tay phải lên
khỏi đầu và co duỗi ra ba bốn lần, giống như động tác bóp cò. Đ/U Nhung gật đầu và đưa tay lên chào.
Khi đến gần đường xe lửa thì xe ngừng lại vì đang có đoàn xe lửa
đi ngang. Ông Nhung từ xe Jeep nhảy qua chiếc M113 có chở ông
Diệm và ông Nhu, la lớn:
– Xuống, xuống.
Các binh sĩ trên M113 cũng nhảy xuống hết. Nhân chứng khi vừa
nhảy xuống đất thì nghe có nhiều tiếng súng nổ.
Những tiết lộ của nhân chứng này cho chúng ta thêm dữ kiện mới,
nhứt là giai đoạn hai ông bị đưa vào Tổng Nha Cảnh Sát để tra
khảo. Sự tiết lộ này cũng làm sáng tỏ thêm câu hỏi là 2 ông bị trói
từ lúc nào, vì trước đó lúc vào xe tại nhà thờ cha Tam, 2 ông không
hề bị trói. Trên mặt ông Diệm có nhiều vết bầm, trên người ông Nhu có nhiều vết dao dâm. Ông Nhung ngồi riêng trên xe Jeep, chỉ nhảy lên M113 một thời gian rất ngắn để bắn ông Diệm và ông Nhu, không thể gây ra những dấu vết đó.
Cũng dựa vào tường thuật của nhân chứng, người viết có thể suy
diễn rằng biết đâu chừng có một bàn tay ai đó đã “vấy máu”, rồi dùng thủ đoạn “ném đá dấu tay” để ông Nhung ra tay bắn 2 thi thể đã chết giữa thanh thiên bạch nhật, có nhiều người chứng kiến. Ba tháng sau, ông Nhung đã lãnh hậu quả thê thảm của sự trả thù “mạng đền mạng” của kẻ “gieo oán” do người khác gây ra.
Nghe nói trong những năm tháng cuối đời, Tướng Xuân bị bịnh tâm thần. Ông ta thường quỳ gối, quay mặt vào tường, chấp tay van lạy:
– Xin cụ tha tội cho con!
Thời gian sau, ông chết âm thầm trong một chung cư. Đến mấy
ngày sau, khi thi thể bốc mùi thì người ta mới phát giác là ông ta đã chết từ lâu!
Liệt-Sĩ Ngô-Đình-Diệm
Phải chăng, cái chết của Cụ Diệm là một tấm gương sáng của
một Liệt-Sĩ cao quí, oai hùng đối với Dân Tộc Việt-Nam (ngoại trừ
thành phần Cộng-Sản và những tên chống đối vì tham vọng chính-trị, quyền-lực, quyền lợi và miếng ăn…! ) ?
Phải chăng, vì danh dự, tư-cách, phẩm-cách và sự tự trọng về
giá trị cao quí của con người…Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm ( Cụ
Diệm ) đã quyết định không chọn con đường “từ chức” để ra đi do
yêu sách cuối cùng của những Phe phản loạn, Đảng Phái / Tôn-
Giáo quá khích đối lập… kể cả khối Cộng Việt / Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ( và mật vụ Tàu Cộng ) trá hình nằm vùng.. đã ôm tham vọng tranh giành quyền-lực, quyền –lợi… tại miền Nam Việt-Nam?
Phe phái đối lập đã xách động biểu tình, phá rối trị an… nôm na,
họ đòi hỏi Cụ Diệm và chính quyền phải bãi chức Cố-Vấn Ngô-Đình-Nhu, thu xếp đưa hai vợ chồng Nhu và gia đình qua Pháp sống; đồng thời đưa Ông Ngô-Đình-Cẩn và gia đình qua Ý ( Italy / Vatican) để sinh sống…
Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm và bào đệ Ngô-Đình-Nhu đã bị trả
thù …bị giết ngày 2-11-1963 !
( Theo hiến pháp đã quy định: Tính đến ngày 26-10-1964 Cụ Diệm mới hết hạn nắm giữ chức vụ làm Tổng-Thống VNCH và tự động ra đi – để người khác
lên thay thế…! )
1/ Chỉ có bầy ( lũ ) lâu la Cộng nằm vùng trong tôn-giáo, đảng phái, hội đoàn… đối lập chống đối Cụ Diệm và chính quyền VNCH đã reo hò, ăn mừng, nhảy múa…không phải toàn dân miền Nam đã u mê, ngu dốt ra đường ủng-hộ phe Đảo-Chính Dương-Văn-Minh…
2/ Một nổi kinh hoàng lớn lao đối với phần đông người dân miền
Nam Việt-Nam, người Việt gốc Hoa… kể cả một số người Hoa thuộc Đài-Loan / Hồng-Kông / Singapore… đã kính trọng, quí mến, yêu thương Cụ Diệm và chính quyền VNCH…
3/ Một số Sĩ-Quan QL/VNCH và Cán Bộ đã nhìn thấy cảnh trớ trêu oái ăm xảy ra…“ Mãnh Hổ không thể địch lại Quần Hồ…” Họ đành bó tay im lặng…vì họ không thực sự có quyền-lực và điều kiện trong tay để giải quyết vấn đề…với phe Quân-Đội Dương-Văn-Minh…!
4/ Phải chăng Tổng Thống Ngô-Đình-Diệm đã tiên liệu cho Tổ-
Quốc và Dân-Tộc Việt-Nam trước hiểm họa xâm lược của Cộng-Sản Tàu Cộng sẽ nhuộm đỏ Đông-Dương và toàn vùng Đông-Nam-Á… Cụ Diệm / Ban Tham Mưu ( Tuyên Vận ) đã gào thét hàm ý :
“ Nếu Việt-Nam rơi vào tay Cộng-Sản ( Cộng Việt )—thì dân tộc
Việt-Nam sẽ mất tất cả… Dân tộc Việt-Nam sẽ bị Tàu Cộng cai-trị, bị làm nô-lệ, bị đồng hóa và diệt vong… ”
Từ đó, Cụ Diệm / Ban Tham Mưu đã lên kế-hoạch triệt hạ Cộng
Việt tại miền Nam…v à kín đáo bí mật đưa người ra Bắc hoạt
động… mong sao cho toàn dân miền Bắc nổi lên lật đổ Cộng Việt (
Cộng-Sản ) tại Hà-Nội… ( Tại Pháp, có nhiều người miền Bắc đã
thầm mong Chính Quyền miền Nam đưa quân ra giải phóng cho
miền Bắc…)
Cụ Diệm đã bị sát hại… một số sĩ-quan QL/VNCH ưu tú, trung-thành với Tổ-Quốc và dân tộc Việt-Nam…vì lý-tưởng tự-do, công bình, nhân ái, nhân bản…cũng đã bị phe chống đối giết hại cùng với Cụ Diệm…
5/ Phải chăng dân tộc Việt-Nam phải biết ơn nhà truyền giáo dòng TÊN /Cố Đạo Alexandre de Rhodes đã đến Việt-Nam và đã sáng lập ra tiếng Việt theo mẫu tự A, B, C…?
Khoảng đầu thế kỷ XVIII ( 18 ) Vua Gia-Long ( 1762-1820 ) đã thống nhất được Việt Nam… lên ngôi năm 1802…Việt Nam đã bắt đầu phát triển theo mô
hình của Phương Tây ( Âu-Châu ) qua sự hiện diện của Giám Mục
Pigneau de Béhaine…
Khoảng 100 năm, sự hiện diện của người Pháp đã kết nối, ăn chịu
lâu đời với một số
người Việt-Nam và Việt gốc Hoa ( Tàu )… thì đương nhiên cũng có
một số người Việt và Tàu căm thù chống đối giết hại người Pháp và người Việt… những ai đã theo Pháp, làm việc với Pháp…
Từ đó, họ đã căm thù, ghét bỏ và có thể sẽ giết hại luôn cả những
người theo đạo Công-Giáo…
6/ Vì thế cuộc chính-trị trên thế-giới đã xoay chiều thay đổi tại Âu-Châu… Khối ( Đảng ) Cộng-Sản Quốc-Tế đã khuynh đảo tại Europe (bao gồm Đảng Xã-Hội, Đảng Lao-Động… )
Tại Trung-Hoa 1912 Vua Nhà Thanh Phổ-Nghi sụp đổ…
8.-
Tại Việt-Nam 1954 Vua Bảo-Đại đã đến lúc phải ra đi trước áp
lực của Khối Cộng-Sản Quốc-Tế..nhất là Đảng Cộng-Sản Tàu Cộng, Cộng Việt ( Việt Minh )… Nhưng hình như Vua Bảo-Đại còn luyến tiếc chiếc Ngai Vàng…nên đã nhờ Pháp liên lạc bí mật điều đình với Đế-Quốc-Mỹ…
Vua Bảo-Đại đã cố gắng xử dụng Cụ Ngô-Đình-Diệm là “ lá bài cuối cùng với chức vị Thủ Tướng cho Vua Bảo-Đại “ ; nhưng Khối
Cộng-Sản Quốc-Tế , Cộng-Sản Họ Mao ( Maoism ) Cộng Việt đã trá hình sau mấy chữ Đảng Lao-Động / Việt-Minh ác độc, sắc (sắt ) máu không chấp nhận…
7/ Phải chăng Vua Bảo-Đại đã quá tầm thường, ngây ngô vụng về
chấp nhận làm :
“Cố-Vấn Chính-Trị cho tên già Hồ-Chí-Minh và bầy lũ
Đảng Cộng Việt”
8/ Sau một thời gian Hồ-Chí-Minh / Đảng Cộng VIệt đã lợi dụng vai trò Cố-Vấn của Vua Bảo-Đại để giựt giây những người Việt quốc tịch Pháp, người Việt thân Pháp..l. àm việc cho Pháp…Và lôi kéonhững người thân tín, phe cánh của Vua Bảo-Đại còn sống tại miền Nam… hầu mong phá hoại chính quyền và kế sách xây dựng phát triển Miền Nam VN của Cụ Diệm…
9/ Sau khi Hồ-Chí-Minh và Đảng Cộng Việt tổ-chức xong hệ-thống cai-trị tại Bắc Việt / Hà-Nội…
Họ đã bí mật lên kế-hoạch Giết “ thủ tiêu Vua Bảo Đại …” May nhờ có hai người Huế tập kết ra Bắc…( xin được dấu tên ) ” đã thông báo cho Bảo-Đại trốn thoát…
10/ Mỹ đã đưa Cụ Diệm về lãnh-đạo miền Nam VN, “ vô tình đã tạo
nên một hố sâu ngăn cách đầy căm thù với một số người Việt và
người Việt gốc Hoa quốc-tịch Pháp…vì họ đã bị mất Quyền-Lực /Quyền-Lợi tại Miền Nam VN . Họ đã âm thầm bí mật quay lưng lại theo Việt-Minh / Cộng Việt để chống đối, phá rối trị an, giết hại Sĩ-Quan, Cán Bộ của chính quyền VNCH và giết hại người Mỹ tại Miền Nam VN … “
11/ Từ ngày Cụ Diệm về nước chấp chánh “chức vị Thủ Tướng” … Rồi đăng quang làm Tổng-Thống… đến năm 1960. Miền Nam VN đã có một thời gian khoảng từ 5 – 6 năm bình yên thịnh trị…người dân Miền Nam đã thực sự được sống trong hân hoan tự-do, thanh bình yên vui…mặc dù không hoàn toàn là hoàn hảo (perfect ) đối với một đất nước nhược tiểu…thì đương nhiên phải có vài đáng tiếc đã xảy ra ngoài ý muốn của cấp lãnh-đạo và chính quyền…
12/ Nôm na, đến năm 1960, bắt đầu có biểu tình xuống đường, phá rối trị an…và đảo chính đã được châm ngòi khơi động xảy ra cho đến khi Cụ Diệm và bào đệ đã bị hạ sát…
13/ Cụ Diệm và chính quyền VNCH đã phải đương đầu với mật vụ
Tàu Cộng, Cộng Bắc-Kỳ,
9.-
MTGP/MN sắt máu nằm vùng…giựt giây các Tôn-Giáo ( Tôn-Giáo Vận…) Đảng-Phái, Hội
Đoàn, Bắc-Kỳ 54 làm chính-trị tranh giành quyền lực và phá
thối… Một số người thuộc phe Việt gốc Tàu quốc tịch Pháp, phe
thân Pháp, Phe Bảo-Đại, Tôn-Giáo, Đảng Phái, Hội Đoàn, Xã-Hội
Đen, kể cả vài mụ già ở chợ cá cũng biểu tình xuống đường với ký-
giả, sinh viên trí thức…tự-do hoan hô đá đảo thoải mái ! Họ đã bịa
chuyện bôi nhọ Cụ Diệm và chính quyền VNCH một cách quá thậm
tệ…Họ đã bịa đặt chuyện để ly-gián… Cụ Diệm độc tài, đàn áp giết
hại, tiêu diệt Phật-Giáo…và tạo nên những chuyện vu khống cho
Ông Nhu hay vài Sĩ-Quan Cán-Bộ gương mẫu trong chính quyền
mà trung thành với Tổ-Quốc ( miền Nam VN ) là : “Không thích Mỹ – chống Mỹ…” hay “ Làm ăn buôn bán thực-phẩm, thuốc men…với Việt-Cộng và MTGP/MN …“
14/ Thử hỏi, Tổng-Thống N-Đ-Diệm đã tạo nên nền Đệ Nhất Cộng-Hòa từ trong trứng nước phải được nẩy mầm để đối diện chống trả
lại Tình Báo Hoa Nam / Tàu Cộng và mật vụ Cộng Việt ( Việt Minh
sắt máu…) Chưa nói đến chuyện phải đương đầu với An-Ninh Tình Báo / mật thám của Cộng-Sản Quốc-Tế tại Âu-Châu và khắp thế-giới…( kể cả phe khuynh tả quá khích tại Mỹ…)
15/ Tại sao ! ? có mỉa mai, chua chát, đắng cay và khốn nạn lắm
không ! ?
Tên họ Mao / Maoism đã kêu gọi toàn dân Tàu phải căm thù và giết
hại Tư Bản Đế-Quốc-Mỹ… , căm thù bọn Da Trắng Âu-Châu… căm thù tất cả bọn Tư-Bản và Vua Chúa tham lam, ác độc, bốc lột, gianmanh trên thế giới…, dẹp bỏ tất cả Tôn-Giáo / thần thánh…nhất là bọn Kinh- Thánh Thập-Tự-Giá…một số Cộng Việt đã tự hào Mao và H-C-Minh vĩ đại hơn “ \Phật, Chúa và Đức Mẹ Maria…vì có quyền cai-trị và sinh sát trong tay…”
Ghét bỏ, tẩy chay bọn Phương Tây tính từ Ấn-Độ xuyên qua Trung-
Đông / Phi-Châu đến Âu-Châu…Toàn vùng Đông-Nam-Á / Thái-Bình-Dương ( South East Asian / Pacific Ocean ) là đất của người Á-Châu …( kỳ thị chủng tộc và sự tự tôn một Red China / Tàu Cộng vĩ đại…của Mao )
16/ Mao-Zedong và Đảng Tàu Cộng đã tự biết rằng không thể tách ra khỏi quỉ-đạo của Khối Cộng-Sản Quốc-Tế nên đã đóng kịch…tạm khoác trên mình chiếc áo có hình Búa / Lưởi Liềm mà thôi ! Nếu tôi không sai, Đảng Cộng Việt và Già Hồ bây giờ cũng dzậy mà thôi !
17/ Mao-Zedong căm thù Tư-Bản Đế-Quốc-Mỹ…và thực sự không
thích gì Nga-Sô qua những tranh chấp về ( đất đai ) lãnh thổ…(chiến tranh giữa Nga và Tàu Cộng có thể xảy ra…)
Sau Đệ Nhị Thế-Chiến, Mao-Zedong đã bí mật khẳng định với khối Lãnh-Đạo Bộ-Chính-Trị Đảng Tàu Cộng hàm ý : “ Mỹ và Nga đã liên
kết với nhau lập ra hai khối ( Two Blocs ) chia hai thế-giới để cùng Thống-Trị…! nơi nào có Mỹ và Nga đến…nơi đó có chiến tranh đổ nát, nước mắt và tiếng khóc than…một tay đập phá..một tay xây dựng lại…! “
18/ Mao và Đảng Tàu Cộng đã bí mật chủ trương lợi dụng chính
sách của Mỹ và Nga để đánh
bại Tưởng-Giới-Thạch…và hoàn thành mộng Lãnh Tụ của mình…
19/ Thế lực nào đã ra lịnh cho Tưởng-Giới-Thạch phải dừng quân
lại…không được tiến quân để thanh toán đập tan đoàn quân của
Mao đã và đang bị vây khốn trong một thung lũng không có lối
thoát…thiếu lương thực, vũ khí đạn dược, thuốc men tải thương…?
Hay “ Tưởng-Giới-Thạch chỉ vì một phút từ tâm…đã điều động quân mở đường cho Mao-Zedong một lối thoát chạy về hướng
Bắc…Tưởng và Mao có quen biết nhau từ trước…cùng học tại
trường Hoàng-Phố. ? “
Nhờ vào quyền-lực Cộng-Sản quốc-tế, Mao đã đá văng Tưởng ra
Cù Lao ĐàI-loan…!
20/ 1949 quyền lực nào đã làm cho đoàn quân QDĐ/ Tưởng-Giới-
Thạch bị suy yếu, không đủ điều kiện chiến đấu vào mùa đông,
thiếu lương thực, vũ-khí…” Viện trợ súng mà không có cơ bẩm và
đạn dược…” Họ Tưởng và QDĐ đành bó tay thua cuộc…ôm hận
bồng bế nhau ra đảo!
21/ 1954 trận Điện-Biên-Phủ tại Bắc Việt / Việt-Nam . Tướng lãnh
và Ban-Tham-Mưu của Pháp đã dụ ( kéo ) được rắn ( những con
mồi ) ra khỏi miệng hang ( cave )…quân lính Việt Cộng lố nhố loanh quanh trên đồi núi ( go around / be undecided ) thung lũng Điện-Biên-Phủ…
“ Quyền lực nào tại Mỹ đã hủy bỏ không thực hiện lời hứa đã cam
kết với Pháp là Không Quân Mỹ sẽ ném bombs trên đồi núi quanhvùng thung lũng tại Điện-Biên-Phủ để hổ trợ cho quân Pháp đánh tan quân Bắc Việt…? “
Tổng-Thống Mỹ, hay Quốc-Hội Mỹ hoặc Director CIA đã thay đổi
chiến lược…?
Chế độ thuộc địa của Pháp tại Việt-Nam không còn nữa…
22/ Những quả tim lớn lao của Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm, Ngô-
Đình-Nhu và Trần-T-Lệ-Xuân
đã có tâm huyết và thiết tha với chính sách “Chiêu An”
Đặc biệt chính sách Chiêu-An “ Tiếng Chim Gọi Đàn “ đã được
nâng lên hàng “ Quốc Sách “ kêu gọi những người trong Bưng Biền hay bên kia Vĩ Tuyến…trở về khung trời Miền Nam
chung sống với nắng ấm hân hoan tự-do trong tình người đầy yêu thương hiền hòa…
( Chính sách Chiêu-An đã được TT. Thiệu / BTM đổi qua “ Chiêu-Hồi” để hầu mong cứu sống những thanh niên thiếu nử miền Bắc đã bị đẩy vào miền Nam để Chết “ Sinh Bắc Tử Nam “ )
Mấy ai hiểu được những quả tim lớn lao của miền Nam đã yêu
thương miền Bắc…?
Cùng một dân tộc / lịch-sử đã giết nhau vì hai chủ-nghĩa…mà quên
đi tham vọng bành trướng ác độc của Mao-Zedong / Đảng Tàu
Cộng…đã và đang âm mưu trá hình giết hại người dân Việt-Nam
trên con đường Tàu Cộng sẽ thống trị toàn vùng Đông-Nam-Á /
Thái-Bình-Dương…!
Lời Cuối !
Chí-sĩ Ngô-Đình-Diệm đã dồn tất cả tâm huyết để chống trả Cộng-Sản, nhất là Tàu Cộng…!
Chí-sĩ Ngô-Đình-Diệm đã tiên liệu cho ngày Dân-Tộc Việt-Nam ( kể
cả người Việt gốc Hoa ) sẽ bị Tàu Cộng cai-trị , đồng hóa và tiêu
diệt ngay trên lãnh thổ Việt-Nam. Tàu Cộng đã gián tiếp thống-trị VN trên 10 năm qua…sự công khai tuyên bố sát nhập chỉ còn là thời gian…! ( ? )
Phải chăng một bầy ( lũ ) trí-thức Việt-Nam nhưng thiếu “ tri thức” nằm trong Tôn-Giáo, Đảng-Phái, Hội-Đoàn và Chính Quyền chỉ vì “miếng ăn…” đã bị mật vụ Tình Báo Hoa Nam Tàu Cộng, Cộng Việt giựt giây để mù quáng giết hại Cụ Diệm một chí-sĩ ưu tú của Cụ Phan-Bội-Châu…
Phải chăng Cụ Diệm là một Liệt-Sĩ cao quí, ái quốc vì Tổ-Quốc và
Dân-Tộc Việt-Nam!?
Nguyễn-Lễ leflower7@yahoo.com March 19, 2023 ( ngày
Bức Tử 30-4-1975 )
Ghi chú: Bài viết có 22 chi tiết, đã được phỏng theo tài liệu từ Cục
An-Ninh Quân Đội / Phản Gián… QL/VNCH. Kính xin giúp đỡ cho tôi hoàn thành tâm niệm của những người đã đưa tài liệu cho tôi để
viết bài này…và xem như là “nhân chứng” cho hậu thế…
Tôi không phải là một giáo dân Công-Giáo. Tôi không có liên hệ gì với Chính Quyền và gia-đình Cụ Diệm…