Viết cho hai con gái Diễm&Ly, con trai Việt-Long
+ con gái út Thủy-Tiên.

Nhà Văn Hoá Quốc Nam và Amy Nguyễn Mỹ Dung (Step-Mother) của các con của Quốc Nam. Ông Bà Quốc Nam đứng trước ngôi biệt thự của người bạn thân thiết là Cố Hoạ Sĩ/Điêu Khắc Gia Phạm Thông (nhân vật đã tạc Pho Tượng huyền thoại Đức Trần Hưng Đạo chỉ tay xuống dòng sông Saigon tại Bến Bạch Đằng). Pho Tượng này dựng xây từ năm 1972 và đã tồn tại qua nhiều Thế Hệ & qua nhiều Chế Độ Quốc-Cộng. Photo by Phạm Thông.

Nhà Văn Hoá QUỐC-NAM & 3 người con yêu quý trong ngày lễ tốt nghiệp Đại Học 4 năm (BA in Computer Sience) của Cô Út Nguyễn Trần Thuỷ-Tiên năm 2017. Hình trái qua phải: Trưởng nữ Nguyễn Diễm Thu Korsgaards, Bố Quốc-Nam, Thuỷ Tiên & Con Trai duy nhất Nguyễn Việt Long. Photo by TMN News.

Trưởng nữ Nguyễn Diễm Thu Korsgaards lúc 7 tuổi ngồi bên Bố QN trước ngôi nhà mướn năm 1977 tại Kansas City, tiểu bang Missouri.
- Thư Cho Con Gái Đầu Lòng Diễm-Thu.
Con gái yêu quý của Bố,
Lại một đêm trừ tịch tha hương đến với Bố. Đêm ở đây lạnh lùng và lạc lõng. Nỗi cô đơn vây phủ tâm hồn Bố. Con gái của Bố đã ngủ êm trong chiếc nôi hạnh phúc xứ người.
Ngày mai là đầu năm mới. Là ngày Tết Nguyên Đán truyền thống của dân tộc mình. Bố không sao dỗ giấc ngủ được. Bố ra bàn viết và muốn ghi lại cho con một vài ý nghĩ sâu kín nhất của tâm hồn Bố, để mai sau khi lớn lên, Bố mong rằng con sẽ hiểu tâm tình Bố và thương Bố nhiều hơn.
Bây giờ thì con gái đầu lòng của Bố còn quá nhỏ, để thông cảm với tâm trạng ray rứt của Bố đối với Quê Hương Dân Tộc. Chưa đầy 11 tuổi đầu, con làm sao hình dung được sự gắn bó đau đớn với mảnh đất quê hương của lòng người lưu vong mòn mỏi như Bố. Nhưng có một điều con đã nhìn thấy, gần 6 năm qua, sao nhà mình vẫn nghèo, và Bố Mẹ thì làm việc đầu tắt mặt tối! Gia đình mình từ ngày đặt chân đến xứ sở màu mỡ Hoa Kỳ tới nay vẫn sống an phận trong những căn nhà nhỏ hẹp dành cho người lợi tức thấp. Cùng lúc đó, những người di cư khác đồng thời gian với Bố Mẹ đã trở nên khá giả, và hưởng thụ một đời sống vật chất xa hoa.
Bố nhớ rất rõ nhiều lần con đã nói với Bố: ‘Sao Bố không bỏ làm báo đi? Làm báo như Bố đâu có tiền!’ Đúng, lời con tuy ngây thơ nhưng rất đúng. Bố làm báo suốt 5 năm nay chưa hề có một đồng lương, hay ngửa tay nhận tài trợ của bất cứ Cơ Quan nào. Tuy nhiên, con ạ, Bố chưa thể bỏ được. Nếu Bố bỏ làm báo, thì thực tình Bố sẽ không biết làm gì để che lấp những giờ phút ở nhà; và thời giờ trống rỗng chính là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất đối với Bố.
Con ơi! Bố coi sự làm việc ngày đêm như một cách hành xác, để làm nghĩa vụ với anh em đồng đội của Bố còn ở lại quê nhà, và với hàng chục triệu đồng bào hiện bị kìm kẹp trong hỏa ngục Việt Nam. Bố không thể sớm hưởng thụ đời sống vật chất ở xứ người, vì như thế là Bố đã phản bội họ. Bởi lẽ xác thân Bố còn tồn tại được đến ngày hôm nay là nhờ chính những đồng bào ruột thịt xa lạ đã cứu sống Bố.
Con biết không, khi Bố là một người lính chiến bảo vệ Chính Nghĩa Tự Do, Bố bị thương trận hai lần. Song lần đáng nhớ nhất là vào mùa xuân 68, khi Bố hướng dẫn 2 trung đội tấn công vào một vị trí địch, Bố đã bị bắn ngã ngay từ phút đầu, cánh tay phải gãy nát. Bố gục xuống đồng ruộng sình lầy, máu chảy xối xả, và máu xương Bố đã thấm sâu vào lòng đất quê hương nghiệt ngã. Sáu đồng đội gục chết cạnh Bố. Một số đồng đội khác bị địch bắn hạ khi bò lên tải thương Bố. Sau nửa tiếng đồng hồ, máu Bố ra nhiều quá, và Bố bị mê man bất tỉnh. Lúc tỉnh dậy trên giường Tổng y viện Cộng Hòa, Bố nghe tiếng cô y tá bên tai: ‘Thiếu Úy may mắn lắm. Thiếu Úy mất quá nửa số lượng máu trong người khi được tải thương về đây. Đáng lẽ Thiếu Úy đã chết trên trực thăng cứu thương rồi’.
Bố thoáng hiểu rằng người ta đã tiếp máu vào đầy thân thể Bố. Hơn nửa lượng máu trong người Bố là của nhiều người khác góp lại, là máu của những đồng bào mà Bố không hề biết tên. Vậy là đời Bố đã chịu ơn lớn của đồng bào. Máu của đồng bào mình đã cứu sinh mệnh Bố; những giọt máu quý báu ấy đã chan hòa châu thân Bố. Ơn tái sinh đó làm sao Bố quên được.
Bây giờ, máu trong thân thể Bố một nửa là của mẹ cha và một nửa là của đồng bào ruột thịt. Và hiển nhiên, Bố có bổn phận giữ trọn hiếu với mẹ cha, và trọn nghĩa với đồng bào.
Con gái Bố biết không, sau ngày thay đổi máu huyết ấy, tính tình Bố hoàn toàn đổi khác. Bố đã hết sức nhẫn nhục trước mọi biến cố trong đời, thay vì trước đó tính Bố khá nóng nảy. Và cũng kể từ dạo ấy, Bố sẵn sàng nhận chịu những ngọn roi đời giáng lên đầu, mà không một lời than van hờn oán.
Hai năm sau, Bố kết hôn với Mẹ con, một thiếu nữ duyên dáng của đất Thần Kinh. Mẹ lấy Bố là đã chấp nhận cuộc đời sóng gió của Bố. Con và em con ra đời tại miền Nam mưa nắng hai mùa. Bố lớn lên bên dòng Hồng Hà nắng đỏ. Vậy là gia đình mình có cái may mắn được kết hợp bởi ba Miền quê hương yêu dấu: Bắc – Trung – Nam.
Kìa, tiếng pháo giao thừa đã rộn nổ, vọng lại từ khu phố Tàu. Chùa giờ này chắc cũng ồn ào náo nhiệt người đến hái lộc đầu năm. Con gái của Bố đã lớn hơn năm cũ một tuổi nữa rồi. Bố mong rằng mãi mãi con vẫn giữ được bản tính nhu mì của một người con gái Việt Nam, để giữ muôn đời cho Bố Mẹ, cho các em con, cho những thế hệ mai sau những phong tục đáng yêu của Dân Tộc mình vào mỗi dịp đón mừng năm mới.
Bố cầu chúc con vui mạnh, và đầy Ơn Chúa Thánh Thần.
Seattle tháng 2 năm 1981
Bố của con.
Quốc-Nam 
- Nhà văn hoá Quốc-Nam và 4 người con tại San Diego CA năm 2001. Hình từ trái qua phải: Quỳnh Ly, Quốc Nam, Diễm Thu & Việt Long, cô bé đứng trước là Thuỷ Tiên lúc đó 9 tuổi.
Thư Cho Con Gái Yêu Dấu Quỳnh-Ly.
* Tưởng niệm con gái thứ hai của tôi (1971-2002), Nguyễn Helena Quỳnh-Ly, đã ra đi vĩnh viễn ngày 26 tháng 2 năm 2002. (QN)
Con gái yêu dấu của Bố,
Ngày này cách đây sáu năm con đã lọt lòng Mẹ, giữa lúc Bố đang lặn lội ở vùng quê nghèo khổ để đấu tranh cho lý tưởng Tự Do, mà Bố nghĩ rằng rồi sẽ ngời sáng.
Bây giờ là tháng bảy. Mùa hạ ở quê người nóng như hun như đốt. Những cánh đồng lúa vàng rực màu nắng mới. Con sẽ lớn lên và rong chơi trên vùng đất màu mỡ nơi đây, hay sẽ tìm về quê hương của Bố Mẹ để uống nước sông Hồng hay để tắm mát giòng Cửu Long Giang ngọt dịu tình người. Làm sao Bố nhìn được một tương lai chỉ có thể vẽ lên bằng ảo mộng…?
Nhưng mãi mãi… Bố hình dung lại tất cả khung trời nở hồng buổi sáng hôm ấy, Bố gặp con trong chiếc nôi nhỏ bé, bên nụ cười Mẹ chứa chan yêu thương mà mệt mỏi. Bố thoáng ân hận, đã không có bên cạnh Mẹ để săn sóc khi con mở mắt chào đời. Ly Ly, Bố bao giờ cũng thương con bằng tình Trường Sơn cao rộng.
Bố nhớ hơn lúc nào hết, con đã sinh ra nơi một vùng đất chiến tranh dai dẳng tương tàn, có nước mắt tủi buồn nhiều hơn tiếng reo vui òa vỡ. Bố đã hy sinh một phần máu xương của Bố và cả tâm hồn của Bố cho quê hương nghiệt ngã. Nhưng đến hồi chung cuộc, Bố vẫn chưa làm được việc gì đáng kể, để quê hương mình bớt đau thương khổ nhục.
Ở quê nhà, nỗi ưu tư của Bố mỗi ngày mỗi lớn rộng, nên Bố đã phải đi xa hoài. Vì vậy, Bố đã không thể ở bên Mẹ và con thường xuyên, kể cả lúc con chào đời.
Trong giây phút các thân hữu của gia đình mình họp mặt tại căn nhà này mừng Sinh Nhật thứ sáu của con, Bố muốn nhắc nhở con gái yêu dấu của Bố rằng: con phải luôn luôn nhớ thương Bà Ngoại. Bởi chính Bà Ngoại đã đùm bọc con và chị con trong những tháng ngày sơ sinh, khi mà Bố thì bôn ba công việc bên ngoài và Mẹ con thì còn quá trẻ. Ngoại đã ẵm bồng con, săn sóc con và yêu thương con như chính thịt máu của Bà. Bố mãi mãi nhìn hình ảnh Bà Ngoại là một người đàn bà Việt nam toàn bích, đầy đủ mọi đức tính cao cả của người phụ nữ Á Đông, và xứng đáng là một bà mẹ gương mẫu của Việt Nam. Song con ạ, Bà Ngoại con đã bỏ ra đi quá vội vã khi tuổi chưa đầy 48, khi mà Bà ngoại chưa được hưởng một chút sung sướng nào của một xã hội văn minh tiến bộ nhất thế giới, và bà Ngoại cũng chưa thể đạt được ước mơ nhìn thấy hạnh phúc của cậu hai con (anh của Mẹ) và vợ cậu đang sống cơ cực ở quê nhà. Giờ thì Ngoại con đã nằm yên trong lòng đất lạ, vĩnh viễn xa lìa thân bằng quyến thuộc, để lại cho Bố Mẹ nỗi thương nhớ khôn nguôi.
Ly Ly, rồi con sẽ lớn khôn. Con là nguồn hy vọng rất xanh của Bố và Mẹ. Sống giữa một xã hội văn minh vật chất, Bố muốn con giữ mãi được tính đoan trang, nhu mì tuyệt vời của người thiếu nữ Việt Nam. Bố muốn con và chị con cùng Bố ca ngợi bằng tất cả trái tim và khối óc hình ảnh cần cù nhẫn nại của hai người đàn bà Việt Nam: đó là Bà Nội và Bà Ngoại của con. Bố muốn con nồng nàn yêu mến quê hương Việt Nam và ngôn ngữ Việt Nam, hơn tất cả những thứ gì mà con có thể có trên đời. Bố tin con thông minh và quả cảm, như là đặc tính của dân tộc Việt Nam, sẽ làm hãnh diện cho Bố Mẹ và quê hương Việt Nam nơi mảnh đất trù phú Hoa Kỳ.
Ngày Sinh Nhật thứ sáu của Ly Ly, Bố Mẹ đặt hy vọng vào con và chị con, sẽ mãi mãi chứng tỏ mình là người Việt Nam máu đỏ da vàng, sống cho niềm hãnh diện của quê hương xứ sở, hòa mình với cộng đồng người Việt ở hải ngoại, và đừng ích kỷ sống cho hạnh phúc của cá nhân mình quá nhiều.
Bố cầu chúc cho con được luôn luôn tươi vui, an mạnh và đầy ơn Chúa Thánh Thần
Miền Trung Tây Hoa Kỳ ngày 27/7/1977
Hôn con,
Bố của Ly Ly.
Quốc-Nam

- Cậu trai duy nhất của Nhà văn hoá Quốc-Nam, Nguyễn Việt Long và vợ Caroline trong Tiệc Cưới tháng 11 năm 2018 tại San Diego, tiểu bang California, Hoa Kỳ.
Cho Việt-Long, Quê Hương Sẽ Lớn
Viết cho con lời trần tình thống khổ,
Tháng tư chào đời con biết gì không?
Bố xuôi tay buông súng bỏ quê hương,
Ngàn nỗi hận dồn trái tim rướm máu.
Đã bao năm bố quên đời hưởng thụ,
Bốn chục tuổi đầu tóc bỗng điểm sương.
Nhìn con trai trong êm ấm nôi hồng,
Bố muốn thét cho niềm vui òa vỡ.
Con lớn lên chia ước mơ cùng bố:
Một ngày nao quét sạch lũ Cộng Nô…
Việt Nam ơi! Thương biết đến bao giờ,
Bố con ta về dựng người cứu nước.
Con ra đời giữa tháng tư tưởng niệm,
Nước mắt đong đầy ghi dấu trăm năm.
Linh hồn bố lang thang loài chim biển,
Triệu người lưu vong gọi mãi Việt Nam.
Nhưng quê ta ngày mai rồi lớn dậy,
Khúc hát thanh bình rộn rã không gian.
(Tháng 4/1984)
Nàng Tiên Nhỏ THUỶ TIÊN.
Bé yêu qúy vô ngần,
Nụ cười sáng long lanh.
Niềm tin và hy vọng,
Trong đôi mắt t thiên thần.
Bố thương yêu con gái,
Đặt tên một loài hoa.
Thuỷ Tiên, bố gọi mãi,
Huyền sử quê hương ta.
Nàng tiên nhỏ của bố,
Chuyện xưa Lạc Long Quân.
Mẹ Âu Cơ đã mở,
Linh hồn bố cho con.
Anh con là giống Rồng,
Vẫy vùng trời hải ngoại.
Hãy cùng trở về nguồn,
Quê hương ta dựng lại.
Thuỷ tiên, bố thương con,
Như tương lai Tiên Rồng.
Như vết son dân tộc,
Trên bầu trời Á Đông.
(1992)