Nhà văn/nhà báo lão thành Sao-Biển:
QUỐC-NAM TRÊN DÒNG SÔNG MUỘN PHIỀN.
* Bài của Sao Biển.
Viết và phê bình thẩm định về nhà thơ Quốc Nam đã có nhiều người viết, kể từ khi Tuyển tập “Quê Hương Nước Mắt” được tung ra thị trường chữ nghĩa hải ngoại vào tháng 7 năm 1987.
Một trong những cây viết phê bình có một sự cảm nhận sâu sắc, một cái nhìn khách quan, một sự đánh giá xa và rộng; đó là Cố thi sĩ Phan Lạc Giang Đông – cùng một vài thi sĩ lãng mạn nhưng từng chất chứa nhiều khổ đau trong đời, như tác giả “Quê Hương Nước Mắt”.
Phan Lạc Giang Đông không còn nữa, người thơ đã giã từ hồng kiếp “môi cười trả lại người thiên hạ – cả tấm thân này lẫn mộng kia”. (J.L.B.), nhưng những con chữ nhiệt tình viết về người bạn thơ Quốc Nam vẫn rực rỡ trên trang giấy như sau:
“Đọc tập thơ của Quốc Nam xong, tôi như sống lại với thuở say mê thơ – mê đời và tin người. Đã qua đi bao năm tháng đớn đau, đã qua đi bao bão tố ở thuở còn tin vào mộng đẹp, cho đến tối nay, khi bên ánh đèn, một mình trong yên tĩnh, trong lắng đọng của mọi nỗi đau buồn, oan nghiệt và mộng dữ, để trở lại với thi ca. Vâng, thi ca của đời. Thơ, theo tôi, thơ có sức mạnh vô cùng lớn lao. Thơ có thể làm thay đổi con người và theo tôi, thi sĩ phải sống thật, biết phẫn nộ, biết yêu thật, ghét thật. Thi sĩ khác các chính trị gia là không có “kế hoạch”, không “chiến thuật”, không biết “liên minh”, không giả tạo. Thi sĩ, theo tôi, gần với những chiến sĩ cách mạng quốc gia hơn. Thi sĩ là sáng tạo, là lập ra ngôn ngữ, tư tưởng mới, hướng dẫn, và làm thay đổi đời người.Chính vì thế, tôi thích và viết về thi sĩ Quốc Nam”.
Cùng một nhận định như Phan Lạc Giang Đông về thơ Quốc Nam, người viết -Sao Biển- dù không sở trường trên phương diện thi ca, cũng cảm nhận thấy một hào khí bừng dậy, khi đọc những câu thơ mà thi sĩ Quốc Nam gửi cho tuổi trẻ hôm nay trong tuyển tập “Quê Hương Nước Mắt”:
“Thức dậy đi, hỡi óc tim biển cả,
Tuổi trẻ ơi, những biểu tượng cuối cùng.
Là niềm tin của dòng giống Tiên Rồng,
Hãy trở lại quê hương làm lịch sử.
…………………………………………….
Ta, tuổi trẻ, một lời nguyền trở lại,
Ôm đất quê hương nước mắt đã tràn.
Nhìn Việt Nam rồi gục chết cũng đành,
Trời phải sáng cho dân ta hạnh phúc”.
Đó là lý tưởng, là hoài vọng của tác giả về một quê hương đã mất vào tháng tư đen 1975. Và tuổi trẻ hải ngoại hôm nay vẫn theo đuổi lý tưởng và khát vọng đó, trên hành trình trở về quê hương “khi đất nước chuyển mình sang một chu kỳ lịch sử mới”.
Đọc những đoạn thơ mang tính chiến đấu trên, người ta tưởng rằng tác giả – nhà thơ Quốc Nam – là một kẻ làm chính trị. Nhưng không. Ông chỉ là một người yêu quê hương đất nước với lý tưởng được vạch ra thời tuổi trẻ khi “xếp bút nghiên theo việc đao cung” vào quân trường Đà Lạt qua thi khúc “Alpha Đỏ”
“Ta bỏ lại đời sinh viên mộng mị,
Nhìn đỉnh Lâm Viên nghiêng bóng Quân Trường.
Alpha ơi! Màu Đỏ đẹp vô cùng,
Chiều doanh trại nhớ về em bất tận…”
Và khúc “Hồi Âm” trên thao trường viết cho người tình thành phố sau lưng cuộc chiến:
“Ôi lời em như lời ru ngọt lịm,
cánh thiên thần đáp nhẹ xuống hồn anh.
sáng vô song và tuổi mật thơm lành,
em du nhập anh những chiều doanh trại.
Anh sẽ sống hình bóng người con gái,
nẻo kinh thành ôm ấp gót chân son.
ngày mai đây vào mòn mỏi thao trường,
anh sẽ gọi tên em bằng tiếng thở.
Anh sẽ lên những vùng đồi nắng đổ,
ngắt hoa rừng cài tưởng tượng môi em.
súng trên tay anh hát rất êm đềm,
trời Đà Lạt mây giăng trào đỉnh núi.
Thư đầu tiên em cho anh ý nghĩ
thật tuyệt vời và thật sự hành hương.
chuyến đi xa anh hái nụ hoa vàng,
hôn rất nhẹ với du hồn tưởng nhớ.
Em có nghe anh một lần xuân nở,
loài chim hồng bay ngợp xứ bình yên.
Mimosa tô đậm nét diệu huyền,
anh nghe em một lời ru thần thoại.
Một hồi âm một tim tràn dấy động,
em về đây trang giấy trắng nguyên màu.
tháng năm dài anh vừa mộng chiều sâu,
nghe tất cả chừng xuyên trời tuổi nhỏ”.
Thân thế và sự nghiệp của nhà thơ Quốc Nam tưởng không cần đậm nét bằng những dòng tiểu sử dữ dội của đời binh nghiệp, của đời làm báo đầy chông gai trước năm 1975. Bởi nếu trở về bước chân quá khứ của nhà thơ Quốc Nam phải viết một tiểu luận riêng về tác giả. Vì rằng ông không những là một nhà báo, một nhà thơ, một nhà làm truyền thông, một nhà phát huy văn học qua Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương… Ông còn là một nhà tranh đấu bền bỉ cho một Việt-Nam tự-do dân-chủ trong mai hậu.
Do đó, người viết chỉ đi vào cõi thơ của ông, xanh xao những muộn phiền trên dòng sông ký ức về quê hương yêu dấu, về những kỷ niệm đầu đời với mái tóc thề, với đôi mắt huyền vằng vặc trăng sao.
Từ những chất liệu tình cảm lung linh mềm ấm người tình vào những chiều mùa thu, những tối mùa đông, hay giữa nắng lửa mùa hạ đó, đã cho Quốc Nam hình thành những thi phẩm đầy mẫn cảm. Cái giai điệu mẫn cảm, trữ tình nhiều nhạc tính của thi ca trong cõi thơ Quốc Nam văng vẳng ở khúc “Mê Hoang” khi còn bôn ba nắng gió ở California vào những thập niên 70 – 80:
“Nắng lên giọt nắng hao gầy,
ta tương tư thuở còn đầy môi em.
xứ người quạnh quẽ từng đêm,
nghe hơi em thở càng thêm đắng hồn.
nụ cười đâu đó xanh trong,
mắt em ta ngỡ quê hương hiện hình,
giấc mơ cay mắt ân tình,
lộ khuya tuyết đổ bóng nghiêng tủi buồn.
ở đây, ở đó, xa không,
mùa thu kỷ niệm còn trông ngóng gì.
về qua vùng nắng Cali,
ta không thể nói một lời nào thêm.
ơi người con gái Việt Nam,
tiếng em trong suốt hồn trầm tình quê.
gởi em một chút hoang mê”.
Thẩm định bằng một tâm hồn yêu thơ, qua những thi khúc đan cử ở trên. Người viết nhận thấy – nhà thơ Quốc Nam sở trường trên những vần lục bát và tám chữ. Cách sử dụng từ ngữ, nhất là hình-dung-từ nhuần nhuyễn đã làm cho thơ ông thêm “mượt mà nhung lụa” (xin mượn chữ nghĩa của thi sĩ Hoàng Anh Tuấn).
Người ta bảo thi sĩ không có tuổi và tình cảm thì tràn đầy, dạt dào không bến bờ quả thật đúng. Thi sĩ ở lứa tuổi ô mai, mười tám, đôi mươi hay thi sĩ đã vào tuổi lục tuần, thất tuần khi hoàng hôn sắp tắt, vẫn có những rung cảm giống nhau, qua tiếng thơ réo gọi ở trong lòng.
Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Quang Dũng, Nguyên Sa, Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn… trong tuổi đời bóng xế chiều hôm, thơ vẫn như những tinh cầu bay, vẫn ảo diệu những vần điệu đảo ngữ, khiến người đọc thấy xao xuyến cả tâm hồn.
Nhà thơ Quốc Nam cũng vậy. Đọc một đoạn thơ tám chữ của ông làm cho người tình sau 30 năm ly biệt vào năm 2005, người viết có cảm tưởng ông vẫn ở tuổi hoa niên với những rung cảm của mối tình đầu:
“Rồi… giấc mộng bỗng biến thành sự thực,
Anh đâu ngờ còn gặp lại người yêu.
Em vẫn xinh tươi, thêm nét diễm kiều,
Dù đôi ta ngót 30 năm ly biệt,
Ôi! Bao năm hình bóng em bất diệt,
Trong tim óc anh lửa cháy tình đầu”.
Ngoài thể thơ tám chữ trau chuốt, bóng bẩy để dàn trải tâm tình, cõi thơ Quốc Nam đẹp trong những vần lục bát xanh màu kỷ niệm, mênh mang ru tình từ tập thơ đầu tay cho đến năm 2006 qua khúc thi ca “Hồng Hoa Phố”. Đọc mà thấy rưng rưng xúc cảm, đọc mà thấy “phê” làm sao:
“Chiều xanh trên vạn đóa hồng,
Lung linh giọt nắng. Em đồng thiếp tôi.
Mùa xuân em đã hoa tươi,
Nét môi thắm đượm sáng ngời yêu thương.
Nơi đây có phải quê hương?
Em mang tôi đến một phương trời hồng.
Bài ca tình tự mênh mông,
Nghe trong tim nở thiên đường nhân gian.
Tôi yêu vóc dáng tiên-thần,
Mắt em là cả hồ xuân ảo huyền.
Góc Hồng Hoa Phố hữu duyên,
Như tôi và mỹ-nhân liền cánh bay.
Mai kia tiếp cuộc tình say,
Tôi mê man gọi tên này tháng giêng:
Xuân tươi! Chiều đã chao nghiêng,
Mùa xanh rải ngọc đưa em về nguồn.
Người tình muôn sắc quê hương,
Trăm năm ghi dấu uyên ương sum vầy”.
Xin được khép lại những cảm nhận, những thẩm định của riêng người viết ở đây. Giá trị thi ca qua “Quê Hương Nước Mắt” hay “Người Tình Quê Hương” của thi sĩ Quốc Nam xin được dành cho những cây bút phê bình văn học chuyên nghiệp trong giới văn học nghệ thuật.
SAO BIỂN
San Jose, Những Ngày Nắng Lửa 2007.
Thi sĩ Quôc Nam trong “Ngày Thi Ca Viêt Nam” đầu tiên ở hải ngoại ngày 5/5/1991 tại Thung Lũng Hoa Vàng San Jose. Hình từ trái qua phải: Quôc Nam, cùng 3 thi sĩ Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn & Hà Thượng Nhân. Photo by Quang Lôc.
Chương trình thơ nhạc chủ đề ‘Áo Dài Quê Hương’ ngày 7/10/2007.
* Bài của Sao Biển
LTS.- Đại Hội Áo Dài Quê Hương nhằm vinh danh chiếc áo dài Việt Nam (Nữ & Nam giới), đã diễn ra tại đô thị Seattle chiều Chủ Nhật ngày 7 tháng 10 năm 2007. Phần cuối Đại Hội là chương trình thơ nhạc chủ đề khoảng 1 giờ 15 phút, được cất lên bởi 2 giọng chủ đề hàng đầu VN là nhà văn/nhà báo kỳ cựu Sao-Biển và nữ nghệ sĩ/chủ đài Như-Hảo. Sau đây là nội dung của phần chủ đề ‘Áo Dài Quê Hương’:
Thi ca tự ngàn xưa vốn là niềm tình tự của dân tộc Việt Nam. Từ thời lập quốc cho đến ngày nay của thế kỷ 21, trải qua bao thăng trầm của lịch sử, giòng thi ca VN qua các thể điệu đã phản ảnh tâm tư của người dân Việt trong đời sống, qua những buồn vui, hạnh phúc, đau thương, sầu tủi, những mộng mơ chân chất, nhưng vô cùng lãng mạn.
Tiếp nối với giòng thi ca trữ tình ngàn đời của dân tộc, Chiều Thơ Nhạc mang chủ đề ‘Áo Dài Quê Hương’ hôm nay. Xin mời qúy khán thính giả hãy bằng một tình cảm chan hòa, bằng một hồn lắng, bằng một tâm trong, để nghe những thi khúc đầy thương yêu trìu mến viết cho Người Tình Quê Hương của thi sĩ Quốc Nam – một trong những nhà thơ tiêu biểu cho giòng thi ca lưu vong hải ngoại, một nhà thơ với những trăn trở, sầu hận trên bước chân lưu đầy – về quê hương xứ sở bên kia bờ Thái Bình Dương.
Thi khúc ‘Áo Dài Quê Hương’ của nhà thơ Quốc Nam sẽ được diễn đạt bởi giọng ngâm sầu lắng của nữ nghệ sĩ tài danh trên Tao Đàn VN, Hoàng Oanh…
– Áo tím em mang, trời diễm ảo,
Tôi còn ngây ngất. Máu xôn xao.
Buổi trưa chợt cảm lòng mưa bão,
Một chút hương bay đã ngọt ngào.
– Áo dài em tím đẹp nhân gian,
Tiếng guốc khua vang. Nhạc thoát trần.
Đôi mắt long lanh, môi thắm nở,
Bàn chân em dẫm nát thơ chăng?
– Tôi với em ngày nao rất lạ,
Gặp nhau thoáng chốc, hững hờ tay.
Một hôm bỗng thấy em xinh quá,
Trong cánh áo dài, căng gió mây.
– Từ đó, hồn tôi rừng lãng mạn,
Gọi em áo tím, trái tim hồng.
Em là cõi mộng, ngàn vương vấn,
Em đã áo dài tím sắc hương.
– Em ạ! Tôi yêu màu áo tím,
Bóng hình mở sáng một quê hương
Mốt mai trên nẻo đường vô định,
Tà áo em, dài những nhớ thương.
Qua thi khúc viết cho tấm áo dài quê hương, với âm giai bồng bềnh lãng mạn. Một khung trời tím giữa nền chiều úa, Quốc Nam đã mở ra cõi thơ xanh mướt, những dỗ dành phủ dụ, vuốt ve, mơn trớn tuổi trẻ VN. Và thi khúc này đã khiến cho nhạc sĩ Trung Nhật, cảm nhận được cái tâm tư của Tác Giả, để rồi nhạc sĩ đã chắp cho Thơ Quốc Nam một đôi cánh trữ tình. Người nam ca sĩ được chọn lựa để trình bày nhạc phẩm ‘Áo Dài Quê Hương’ là Randy – một tiếng hát nồng nàn, trầm ấm, như làn gió thơm mát đầu thu trên Cao Nguyên Tình Xanh Washington.
‘Ta đợi em đã 32 năm’ là một thi phẩn sâu sắc, ẩn dấu một khung trời quê hương dấu yêu đã mất từ một ngày tháng tư năm 1975, mà nhà thơ Quốc Nam đã nhân cách hóa, qua chân dung Người Tình Quê Hương một thời áo vàng mơ phai nơi quê nhà.
Nhà thơ đã quay lui tìm quá khứ, ước mong gặp được chính mình và Người Tình Quê Hương trên những vùng núi đồi Việt Nam. Đó là nỗi ám ảnh của một đứa con VN lưu lạc, yêu quê hương xứ sở hơn cả chính bản thân mình. Bởi đó là nơi ươm giữ những kỷ niệm một đời, những thiết tha mê thiếp trong tận cùng tiềm thức bạt ngàn dấu chân.
Xin mời qúy khán thính giả thuởng thức giọng ngâm trầm hùng, đầy kỹ thuật diễn ngâm thi ca của nghệ sĩ Hà Phương, qua thi phẩm ‘Ta đợi em đã 32 năm’…
Ta xa em buổi trưa hè nắng cháy,
Saigon ơi! Thôi vĩnh biệt ngàn trùng.
Trên bờ sông, hồn ta chợt thất tung,
Nụ hôn đó thành trăm năm bất tử.
Em ở lại với yêu thương động vỡ,
Trong tim ta niềm thương nhớ vô cùng,
Em theo chồng về nẻo tối quê hương,
Ta lang bạt bên trời Tây, tận tuyệt.
Chúng mình đã là đôi bờ nhật nguyệt,
Ta bên người chăn gối cũng cô đơn.
Ôi, giông tố làm cơn bão nhớ thương,
Người ở đó mà đại dương cách trở.
Em trong tay chồng, ta ngoài khung cửa,
Mối tình đầu sao quên được, trời ơi!
Ba-hai năm ghi đậm đáy tim côi:
Một hình ảnh người quê hương tình tự.
Em đã trầm luân trên giòng lịch sử,
Có bao giờ nhung nhớ đến ta chăng?
Và riêng ta một bóng tối ngỡ ngàng,
Ba-hai năm còn yêu em bất tận.
Hỡi yêu dấu, nếu trăm năm là ngắn,
Tình yêu này mãi tận hiến vì em.
Sao em nỡ để tình tuyệt vọng thêm,
Ta sẽ chết trên giòng sông định mệnh.
Người tình quê hương, nỗi yêu thần thánh.
Rồi vẫn thương em suốt kiếp sống này.
Ta đợi chờ em hàng vạn đêm ngày,
Hai trăm tám mươi ngàn giờ đã triệt.
***
Hỡi yêu dấu, ta yêu em diễm tuyệt,
Mối tình đầu chỉ thực sự trong mơ,
Nhưng ta tin tương-lai đẹp bất ngờ:
Gặp lại em trên quê hương dân chủ.
Và buổi đó, duyên đôi mình hoa nở,
Ta hôn em giữa đồng lúa Miền Tây,
Hương quê mẹ thắt chặt mấy vòng tay,
Yêu em lắm, hỡi người tình mắt biếc.
Dù xa em bao tháng năm biền biệt,
Giấc ngủ ru hồn… bóng tối thời gian.
Ta chờ em, đợi hết kiếp hồng trần,
Và nằm xuống bên mộ em vĩnh cửu.
Thưa qúy khán thính giả. Cũng nằm trong chương trình thơ nhạc chủ đề ‘Ái Dài Quê Hương’ chiều nay, Như Hảo xin được giơi thiệu một tiếg hát ngọt ngào đầy cuốn hút của nữ ca sĩ Bích Phương qua thi phẩm lừng danh thời tiền chiến ‘Em đi Chùa Hương’ của Nguyễn Nhược Pháp đã được nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát phổ nhạc. Đây là một nhạc phẩm tiền chiến đẹp nhất, đã trở thành dấu ấn một thuở VN còn thanh bình.
Thưa qúy khán thính giả. Một nhà văn đã viết ‘Giả như chúng ta không còn quê hương để mà nhớ, chúng ta sẽ trở thành trần trụi, chúng ta sẽ tuyệt vọng, sẽ quay lưng, sẽ ly dị với cuộc đời này. Bởi vì chúng ta không còn giữ được cho riêng mình, chiếc lá khát khao xanh, chiếc lá mộng mơ, ngọc. Nhà thơ Quốc Nam cùng một tâm trạng đó, nên ông đã gởi gấm tâm tình mình qua thi khúc ‘Quê Hương Người Tình’.
Người diễn đạt khúc thi ca trữ tình này là nữ nghệ sĩ Bích Ty, một giọng ngâm tuyệt vời trên thi đàn VN hải ngoại, và cũng là xướng ngôn viên được mến mộ trên một số đài phát thanh của hai miền Nam & Bắc California…
– Em có quê hương bạt ngàn lúa chín,
Giòng Hậu Giang xuôi chảy đến bao giờ.
Em có hồn xanh ngát một màu thơ,
Tôi đứng đó mà yêu thương đã mở.
– Em có môi hôn mềm hơn hơi thở,
Tôi một lần, mà ngỡ đã trăm năm.
Em miền Nam tóc bay suối nhạc vàng,
Dung nhan đó, tim tôi bừng gió bão.
– Từ xa xứ, tôi như trời ốc đảo.
Đã cô đơn từ đầu kiếp lưu dân.
Bỗng gặp em, hình ảnh, một Việt Nam.
Trong ánh mắt là tình quê vĩnh cửu.
– Hẹn nhau nhé, ngày nao về cố xứ,
Nối vòng tay, xây dựng lại cơ đồ.
Tôi yêu em giữa đồng lúa như mơ.
Con thuyền nhỏ sẽ kết đầy hoa cưới.
– Quê hương em, tiếng ca dao mời gọi,
Tôi thương ngàn đời tiếng vọng Cửu Long.
Hãy trao nhau tình Nam Bắc một lòng,
Em có tới làm dâu nhà Nam Định?
Thưa qúy khán thính giả. Thập niên 60, Saigon thời đêm biếc ánh sao, đầy ký ức diễm tuyệt dưới ngàn lá me xanh, những người tình âm nhạc thời đó, những trái tim mẫn cảm với âm giai Boléro của nhạc sĩ Lam Phương, đều đã mê đắm tiếng hát Hoàng Oanh – một giọng ca được mệnh danh là tiếng hót của loài chim vành khuyên khi bình minh vừa ló dạng.
Và thưa qúy vị, chiều nay nữ danh ca Hoàng Oanh lại cất tiếng hát với dư âm ngày cũ qua nhạc phẩm ‘Khúc Ca Ngày Mùa’ của Lam Phương…
Trong cõi thơ của Quốc Nam, từ mấy chục năm qua, ngoài những đam mê một khung trời lãng mạn, là những sáng tác bàng bạc một tình yêu nồng nhiệt dành cho quê hương đất nước. Thơ Quốc Nam đôn hậu với quê hương, đằm thắm, thủy chung với Tổ Quốc VN.
Xin mời qúy khán thính giả, một lần nữa cùng lắng nghe nghệ sĩ Hà Phương diễn tả thi khúc ‘Quê Hương bình minh mới’ của nhà thơ Quốc Nam…
– Tôi chọn trăm năm một bóng cờ,
Quê hương cháy đỏ bóng thu xưa.
Quay lưng mắt lệ hờn sông núi,
Vẫn ngóng trông tìm trái ước mơ.
– Em hỏi sao tôi sầu biểu hiện,
Khi hoa xuân nở rực chân trời.
Nhà ai thắp sáng muôn ngàn nến,
Tôi vẫn ngồi trong giấc ngậm ngùi.
– Đêm tôi chợt thấy tuôn rừng núi,
Vạn triệu người dân bóng vật vờ.
Họ đã hành trang trăm giòng tủi
Chén cơn manh áo vẫn xa mờ.
– Họ sống bên nhiều cơn ác mộng
Óc tim xiềng xích bởi gươm đao.
Ước mơ một buổi quê bừng lớn,
Triệu nắm tay đòi cõi Tự Do.
– Tôi chọn cờ vàng ba giòng máu,
‘Tự Dân’ sẽ trải suốt quê hương,
Ngoại lai chủ nghĩa (2) tan dòng sử,
Dân chúng dựng xây nước Việt hùng.
– Xin chào thế kỷ bình minh mới,
Tôi sống trong ngàn năm thứ ba.
Hy vọng dân tôi vươn thế giới,
Tự Do Dân Chủ sẽ hoan ca.
Thưa qúy khán thính giả, qúy vị đã thưởng thức giọng ca thiết tha, bâng khuâng đầy kịch tính của nữ ca sĩ Bích Phương qua nhạc phẩm ‘Em đi Chùa Hương’. Bây giờ đây, cũng giọng ca Bích Phương, nhưng sầu lắng trong nhạc bản ‘Nắng Quê Hương’ của Nguyệt Ánh, bằng phong thái trình diễn khác biệt, chắc chắn qúy vị sẽ hài lòng…
Qua 4 khúc thi ca thiết tha trìu mến viết cho Quê Hương & Người Tình mà nhà thơ Quốc Nam đã dành trọn tâm huyết cho đất nước VN, được dệt qua vần điệu của thể thơ 7 chữ và 8 chữ.
Sau đây là thi khúc lục bát rất lãng mạn, với những mộng mơ ảo huyền bên khung trời Hồng Hoa Phố ‘Em Cho Tôi Mùa Xuân’, được diễn ngâm bởi nữ nghệ sĩ tài hoa Bích Ty…
Chiều xanh trên vạn đóa hồng,
Lung linh giọt nắng. Em đồng thiếp tôi.
Mùa xuân em đã hoa tươi,
Nét môi thắm đượm sáng ngời yêu thương.
Nơi đây có phải quê hương?
Em mang tôi đến một phương trời hồng.
Bài ca tình tự mênh mông,
Nghe trong tim nở thiên đường nhân gian.
Tôi yêu vóc dáng tiên-thần,
Mắt em là cả hồ xuân ảo huyền.
Góc Hồng Hoa Phố hữu duyên,
Như tôi và mỹ-nhân liền cánh bay.
Mai kia tiếp cuộc tình say,
Tôi mê man gọi tên này tháng giêng:
‘Xuân tươi’! Chiều đã chao nghiêng,
Mùa xanh rải ngọc đưa em về nguồn.
Người tình muôn sắc quê hương,
Trăm năm ghi dấu uyên ương sum vầy.
Thưa qúy khán thính giả. Qúy vị đã nghe, đã cảm nhận được trọn vẹn ‘tâm hồn thi sĩ’ nơi Quốc Nam. Bởi vì Quốc Nam không chỉ thi sĩ với những tâm cảnh lãng mạn, với những tan rữa mùa thu, mà con người Quốc Nam đã rất thi sĩ trong tình yêu quê hương đất nước và lòng hoài cố quận, qua hình ảnh chiếc áo dài của Người Tình Quê Hương.
Thưa qúy vị. Trong cuộc đòi dâu bể của mỗi người chúng ta, những ngày mưa cuối cùng rồi sẽ bỏ ta, những ngày nắng cuối cùng rồi cũng bỏ xa ta. Như những chia ly, như những tan tác làm thành cảnh đời mỗi chúng ta. Tuy nhiên, những hạt mưa bay trong cõi thơ Quốc Nam, những hạt nắng trong đời thơ của người sứ giả tình yêu và quê hương là Quốc Nam, sẽ đọng lại mãi mãi trong tâm tư chúng ta.
Và để kết thúc chương trình thơ nhạc chủ đề ‘Áo Dài Quê Hương’ chiều hôm nay, nữ danh ca khả ái trên sân khấu nghệ thuật VN hiện nay: Hoàng Oanh, một lần nữa sẽ tiễn chân qúy khán thính giả bằng nhạc phẩm bất hủ của Trầm Tử Thiêng: Bài Hương Ca Vô Tận…
Sao Biển
(October 7, 2007)