Bác sĩ, nhà văn Phụng Hồng: Quốc-Nam,
Ngũ Tử Tư của thời đại tan vỡ.
Nhà văn, Bác Sĩ Phụng Hồng: Quốc-Nam, Ngũ Tử Tư của một thời tan vỡ.
Những tờ báo Đông Phương do Quốc Nam chủ trương cứ tới tấp bay vào trại tỵ nạn người Việt Tự Do Jose Fabella ở Manila (Phillippines), đã làm cho tôi thấy cuộc đời ấm lại, và tôi bắt đầu để ý đến cây bút này từ dạo ấy. Tôi muốn ghi lại đây cảm nghĩ đầu tiên về Quốc Nam hồi đó: Ông là một người can đảm, đã dám làm báo ‘chùa’ liên tục ở một xứ mà vật chất, đồng tiền, được coi trọng to như núi!
Thế rồi vào một ngày tuyết rơi trắng xóa dọc bờ sông Potomac năm 1979 khi đặt chân lên đất Mỹ, tôi lại được dịp cảm nhận cái can đảm đó qua những lời tâm sự của Quốc Nam: ‘… mình đã mất mát quá nhiều. Công trình hy sinh của mình mấy chục năm qua đã được trả giá bằng con số Không trống rỗng. Mình đã phản bội tiền nhân. Mình sẽ ép nốt giọt nước mắt cuối cùng cho Mẹ Việt Nam bớt ngậm ngùi…’
Quốc Nam đã giữ đúng lời hứa. Ông thể hiện lòng can đảm của mình qua tác phẩm ‘Quê Hương Nước Mắt’ mà ông đã thai nghén trong nhiều năm qua nơi xứ lạ quê người.
Qua những giòng thơ, những đoản văn, tôi thấy Quốc Nam quả là con người đặc biệt. Con người Quốc Nam là con người của khổ đau giữa hai thế hệ 1954-1975, của dằn vặt giữa hai cuộc đời cũ mới, của ray rứt vò xé ở một người mang nặng tâm tư mất quê hương, của lo nghĩ tuổi trẻ có mặc cảm tội lỗi đào ngũ chưa làm tròn bổn phận đối với Tổ Quốc – Dân Tộc vào giờ thứ 25… Là nỗi buồn của Ngũ-Tử-Tư thức trắng một đêm bạc đầu ngày xưa, của Bạch Cư Dị khi ngâm khúc Tỳ Bà Hành để thấy nước mắt mình ướt đẫm áo xanh. Chao ôi, tôi không còn biết tĩnh từ nào khác trong Từ Điển Việt Nam để miêu tả cho đúng mẫu người ấy.
Tôi cũng đã thức trắng đêm qua đọc đi rồi đọc lại nhiều lần ‘Quê Hương Nước Mắt’ để nước mắt mình chan hòa cùng nước mắt Tác Giả khóc cho ‘quê hương nghiệt ngã’.
Từ ‘Kẻ đào ngũ của quê hương khổ đau’, ‘Thư xuân cho con gái đầu lòng’ qua ‘Tuổi trẻ lưu vong’ đến ‘7 năm tang quê’, ‘tình ca Alfa đỏ’, Quốc Nam đã biểu hiện một thái độ sống tích cực của kẻ sĩ thời loạn. Ông đã ép giòng lệ máu để khóc cho Mẹ Việt Nam còn quằn quại dưới nanh vuốt độc tài Cộng Sản.
Tôi đã thấy lòng mình lắng xuống khi đọc đến trang cuối cùng, nên vội nâng bút viết mấy giòng cảm nghĩ đơn sơ, với niềm hy vọng chúng ta hãy cùng lắng nghe tiếng khóc này.
Nghĩ cho cùng, kỳ thật Quốc Nam đã khóc cho chính mình, cho chúng ta, cho tập thể Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại. Đó chính là những giọt nước mắt của Những Người Muốn Sống đang nhỏ xuống Tượng Nữ Thần Tự Do vậy.
Florida, mùa xuân Nhâm Tuất
PHỤNG HỒNG Tạ Thúc Phú
– Cựu Y Sĩ Đại Tá QLVNCH, Quyền Chỉ Huy Trưởng Tổng Y Vận Duy Tân Đà Nẵng,